Truyện sex » Truyện sex ngắn » Em gái nuôi loli » Phần 13

Em gái nuôi loli - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần 14

Phần 13: Hoảng sợ

Tiểu Nhi giật bắn mình, mắt mở to kinh hãi, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Cô bé quay ngoắt lại, hai tay đưa lên giữ lấy hai cánh tay Tuệ Linh. Mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa ghen tuông, vừa sợ hãi, vừa… không thể phủ nhận một chút cảm giác kỳ lạ đang len lỏi đâu đó trong men say. Cô bé nói to, giọng lạc hẳn đi:

– Chị… chị không được làm thế… Em… em không muốn…

Lời vừa dứt, Tuệ Linh lập tức đưa tay lên, bàn tay mềm mại nhưng mạnh mẽ bịt chặt miệng Tiểu Nhi, ngón cái ấn nhẹ lên môi dưới đang run rẩy của cô bé. Cả hai thiếu nữ lúc này gần như lõa lồ, hơi thở nồng nặc mùi rượu hòa quyện vào nhau, nóng hổi và nặng nề. Mùi hương da thịt, và men rượu tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, quyến rũ đến mức khiến không gian phòng như co lại.

Tuệ Linh cúi sát hơn, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh nước của Tiểu Nhi, giọng thì thầm qua kẽ tay vẫn đang bịt miệng.

– Suỵt… nhỏ tiếng thôi, em làm sao không cho? Em biết gì về chuyện nam nữa trong đêm mà không hay có?

Tiểu Nhi gay gắt, gạt bỏ tay Tuệ Linh ra, cô bé mặt mày khó chịu.

– Em biết… chuyện đó không được. Em không cho, em không muốn ngủ ở đây. Em sang phòng anh ấy.

Cô bé vùng vẫy, định ngồi dậy, hai tay chống xuống đệm để đẩy người lên. Nhưng Tuệ Linh phản xạ nhanh như chớp, đưa tay kéo mạnh cổ tay Tiểu Nhi, thuận đà ấn cô bé nằm ngửa xuống đệm. Ngay lập tức, Tuệ Linh trèo hẳn lên, ngồi chễm chệ ngay trên bụng Tiểu Nhi, hai đùi kẹp chặt hai bên hông cô bé, không cho nhúc nhích. Bộ ngực trần của Tuệ Linh khẽ đung đưa theo nhịp thở dồn dập, gần sát mặt Tiểu Nhi đến mức cô bé có thể cảm nhận rõ hơi ấm và mùi da thịt quyện lẫn men say.

Tuệ Linh cúi xuống, hai tay chống hai bên đầu Tiểu Nhi, giam cô bé hoàn toàn dưới thân mình. Mắt cô ta long lên, giọng cuống quýt xen lẫn ghen tuông và hoảng hốt:

– Em biết gì? Đừng có nói với chị là em và anh ta đã ngủ với nhau rồi nhé. Nói mau… Có đúng như vậy không?

Lời nói bật ra dồn dập, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Tiểu Nhi. Tuệ Linh siết chặt tay hơn, móng tay bấm nhẹ vào da thịt vai cô bé, ánh mắt vừa giận dữ vừa lo lắng, như thể sợ câu trả lời sẽ làm sụp đổ mọi thứ. Tiểu Nhi nằm ngửa dưới thân Tuệ Linh, cơ thể bị đè chặt, tim đập loạn xạ, vừa hoảng loạn vừa… không thể phủ nhận một dòng điện kỳ lạ đang chạy dọc sống lưng vì sự gần gũi đột ngột và đầy chiếm hữu này. Cô bé cắn chặt môi, mắt cụp xuống, không dám trả lời ngay, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập hòa quyện trong không gian ngột ngạt.

Tiểu Nhi nằm ngửa dưới thân Tuệ Linh, cơ thể bị đè chặt, hai tay vẫn cố vùng vẫy yếu ớt. Mặt cô đỏ bừng, mắt long lanh vừa giận vừa xấu hổ, giọng nói bật ra trong sự khó chịu rõ rệt, gần như rít qua kẽ răng:

– Chị không cần biết, anh ý sẽ là chồng em. Em không thể để hai người trong đêm quan hệ tình dục được. Thả em ra, em không muốn ở đây nữa…

Nhưng Tuệ Linh không chịu buông. Cô ta lắc mạnh vai Tiểu Nhi liên hồi, như muốn ép cô bé phải trả lời ngay lập tức. Mỗi lần lắc là một đợt rung động lan tỏa khắp cơ thể hai người. Lớp lông mu mỏng manh, đen nhánh của Tuệ Linh theo đà động đậy, khẽ cọ xát vào vùng bụng nhỏ nhắn, phẳng lì của Tiểu Nhi. Cảm giác ấy vừa lạ lẫm vừa nhồn nhột, như hàng ngàn sợi lông vũ đang lướt qua da thịt mẫn cảm.

Tiểu Nhi nhột đến mức toàn thân co giật, hai chân khép chặt hơn nữa, bụng dưới khẽ co rút theo phản xạ. Cô bé cắn chặt môi dưới đến trắng bệch, cố kìm nén tiếng rên nhỏ thoát ra từ cổ họng. Da gà nổi khắp người, một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm, khiến cô vừa muốn đẩy Tuệ Linh ra vừa… không thể phủ nhận xúc cảm rạo rực đang len lỏi đâu đó trong men say và sự tiếp xúc quá gần gũi này.

Tiểu Nhi giật bắn mình, mắt mở to kinh hãi, hơi thở bị chặn lại trong cổ họng. Mùi da thịt quyện lẫn hơi men và hương cơ thể thoang thoảng của Tuệ Linh xộc thẳng vào mũi, khiến đầu óc cô bé quay cuồng. Hai bầu ngực ấy ép chặt, mềm mại nhưng đầy sức nặng, đầu nhũ hoa hồng hào khẽ cọ xát qua lớp da mỏng manh mỗi khi Tiểu Nhi cố vùng vẫy. Cô bé đỏ mặt đến mức gần như tím tái, hai tay đẩy yếu ớt vào vai Tuệ Linh nhưng sức lực như bị rút cạn, chỉ khiến cơ thể hai người càng dính sát hơn, ngực chạm ngực, bụng áp bụng, và lớp lông mu mỏng manh lại vô tình cọ nhẹ vào vùng bụng dưới nhạy cảm của Tiểu Nhi.

– Chị… chị buông em ra…

Tiểu Nhi lắp bắp, giọng vỡ òa, vừa van xin vừa run rẩy. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nhưng cơ thể lại phản bội cô bé, một dòng nhiệt lạ lẫm đang lan tỏa từ nơi tiếp xúc, khiến cô nhóc vừa sợ hãi vừa… không thể chống chọi sự kích thích đang dâng lên trong các giác quan.

Tuệ Linh cũng chẳng khá hơn là bao. Cơ thể cô ta run nhẹ, từng thớ thịt dưới da căng cứng vì sự tiếp xúc quá gần gũi. Hơi thở nóng hổi, dồn dập của Tiểu Nhi phả thẳng vào vùng da thịt trần trụi ngay dưới cổ và ngực Tuệ Linh, như những làn gió nóng bỏng quét qua từng lỗ chân lông. Mỗi nhịp thở ấy khiến da gà nổi khắp người cô ta, đầu nhũ hoa khẽ cứng lại, run rẩy theo từng đợt, dù lý trí vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

Tuệ Linh cắn chặt răng mình, cố gắng kìm nén cơn rạo rực đang lan tỏa từ nơi hai cơ thể dính sát. Cô ta cúi sát hơn nữa, môi gần như chạm vào vành tai Tiểu Nhi, giọng thì thầm bản chất vừa nghi ngờ vừa đầy ghen tuông:

– Tiểu Nhi… em đã làm tình với anh ta rồi, đúng không?

Cô dừng lại một hơi thở, rồi hít sâu như để trấn tĩnh. Và tiếp tục giọng thấp xuống, gần như rít qua kẽ răng:

– Chị không tin đâu… Cơ thể em còn chưa biết cảm giác hứng tình là gì, còn non nớt thế này… thì làm sao có thể đón nhận anh ta được chứ? Làm sao em chịu nổi… những thứ anh ta làm?

Lời nói vừa buông ra, Tuệ Linh khẽ nhích hông, vô tình khiến lớp lông mu mỏng manh lại cọ nhẹ vào bụng dưới Tiểu Nhi một lần nữa. Cả hai cùng giật mình khẽ rùng mình. Tuệ Linh siết chặt tay hơn quanh vai Tiểu Nhi, như thể sợ cô bé sẽ trốn thoát khỏi vòng tay mình. Ánh mắt cô ta long lên, vừa giận dữ vừa khao khát một câu trả lời rõ ràng, trong khi hơi thở của chính mình cũng bắt đầu rối loạn, hòa quyện cùng nhịp thở gấp gáp của Tiểu Nhi.

– Tiểu Nhi… Nếu em không nói thật chị sẽ báo công an, em mới 13 tuổi mà anh ta dám quan hệ tình dục với em thì là vi phạm pháp luật rồi. Em nói mau nếu không để công an điều tra ra được, anh ta sẽ phải ngồi tù đấy.

Tiểu Nhi nghe thế òa khóc, cô bé không còn chống cự nữa. Nỗi sợ hãi vô hình chung của trẻ con khi nhắc đến công an, đến ở tù đều quá kinh khủng. Cô bé cũng không dám thừa nhận… Chỉ biết sống chết nói dối.

– Hu hu… Em chưa, nhưng em không muốn chị làm tình với anh ấy. Em yêu anh ấy! Thả em ra, em phải về bên anh ấy.

Tiểu Nhi cố vùng vẫy yếu ớt một lần cuối, hai tay nhỏ bé đẩy nhẹ vào ngực Tuệ Linh, nhưng không đủ sức để nhấc nổi cô ta ra. Nước mắt vẫn rơi không ngừng, giọng cô bé vỡ òa trong sự tuyệt vọng và ghen tuông trẻ con:

– Anh ấy là của em… Em không cho ai hết… Chị… chị buông em ra… Em muốn về với anh ấy…

Tiểu Nhi trong cơn hoảng loạn và tuyệt vọng, hai bàn tay nhỏ bé cố vùng vẫy muốn đẩy Tuệ Linh ra khỏi người mình. Nhưng vì bị đè chặt, động tác của cô bé trở nên lúng túng, vụng về. Một bàn tay vô tình quơ lên, chạm thẳng vào bộ ngực trần trụi của Tuệ Linh. Những ngón tay non nớt, run rẩy lướt qua lớp da mềm mại, rồi vô thức day day nhẹ lên đầu nhũ hoa hồng hào đang cứng lại vì kích thích.

Tuệ Linh đột nhiên nấc lên một tiếng nhỏ, cơ thể giật nhẹ như bị điện giật. Đầu nhũ hoa bị chạm vào đúng chỗ nhạy cảm khiến cô ta lẩy bẩy, hơi thở dồn dập hơn, men rượu nồng nặc trong hơi thở phả thẳng vào mặt Tiểu Nhi. Mùi rượu hòa quyện với hương da thịt ấm nóng xộc vào mũi cô bé, khiến Tiểu Nhi nhăn mặt, mắt nhắm tịt lại vì ngột ngạt và xấu hổ.

– Ôi… Tiểu Nhi… Em… em làm gì chị thế hả… Nhột… nhột chị lắm…

Giọng Tuệ Linh lạc hẳn đi, vừa ngạc nhiên vừa run run, không còn vẻ chiếm hữu ban đầu nữa. Cô ta cắn chặt môi dưới, cố kìm nén tiếng rên nhỏ thoát ra từ cổ họng, nhưng cơ thể lại phản bội. Hai bầu ngực khẽ rung lên theo nhịp thở gấp gáp, đầu nhũ hoa càng cương cứng hơn dưới những cái chạm vô ý của Tiểu Nhi.

Tiểu Nhi giật mình nhận ra mình vừa chạm vào đâu, mặt đỏ rực như sắp bốc khói, hai tay vội vàng rút lại như bị bỏng, nhưng vì bị Tuệ Linh đè chặt nên chỉ có thể co quắp trước ngực mình, toàn thân run lên từng đợt. Nước mắt vẫn lăn dài trên má, giọng cô bé lí nhí, lắp bắp đầy hoảng loạn.

– Em… em không cố ý… Chị… chị buông em ra đi… Em xin lỗi…

Tuệ Linh vẫn ngồi chễm chệ trên bụng Tiểu Nhi, hai tay chống hai bên đầu cô bé, cúi xuống sát đến mức mũi gần chạm mũi. Ánh mắt cô ta dán chặt vào khuôn mặt ướt át, đỏ bừng của Tiểu Nhi, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất. Đôi mắt long lanh nước mắt, hàng mi run run, đôi môi mím chặt, và những tiếng nấc nghẹn ngào vẫn còn vương vấn trong cổ họng.

Cả hai thiếu nữ đều nồng nàn mùi rượu vang, thứ men ngọt đắng thấm sâu vào da thịt, vào hơi thở, vào từng lỗ chân lông. Hơi thở nóng hổi của họ hòa quyện, tạo thành một lớp sương mù mỏng manh giữa hai gương mặt. Tuệ Linh khẽ nghiêng đầu, cố gắng đọc vị con nhóc đang nằm dưới thân mình, cố gắng phán đoán xem lời nói dối kia có thật sự là dối trá hay không.

Trong thâm tâm Tuệ Linh, một suy nghĩ lạnh lùng và chắc nịch dần hiện rõ. Cơ thể gầy gò, lép kẹp này làm sao có thể khơi dậy dục vọng nơi hắn được? Bộ ngực còn chưa kịp nở, eo thon đến mức gần như không có đường cong, hông chưa kịp nở nang. Tất cả đều còn non nớt, chưa đủ chín muồi để khiến một người đàn ông như hắn phải mất kiểm soát. Hơn nữa, cô bé này chắc chắn chưa từng trải qua khoái cảm thực sự, chưa biết đến cảm giác “dậy tình”, chưa biết cơ thể mình có thể run rẩy và co thắt vì khoái lạc đến mức nào. Làm sao một thân xác còn ngây thơ thế này có thể đón nhận, chịu đựng và thậm chí đáp lại những động tác mạnh bạo, chiếm hữu của hắn?

Tuệ Linh khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng vừa thương hại vừa tự mãn thoáng hiện rồi tắt. Cô ta cúi thấp hơn một chút, giọng thì thầm, mang theo chút khinh khỉnh xen lẫn ghen tuông:

– Em… thật sự chưa làm gì với anh ta sao? Chị nhìn em thế này… anh ta mà động vào em chắc cũng chẳng có cảm giác gì đâu. Cơ thể em còn chưa biết run lên vì sướng là gì nữa mà…

Tiểu Nhi nghẹn ngào, cô bé sợ hãi những câu chất vấn của Tuệ Linh, khẽ lúc lắc đầu như thầm phủ nhận mình và hắn chưa vượt quá giới hạn, cũng như thầm chứng tỏ mình không muốn nghe gì những câu nói của Tuệ Linh nữa. Trong cơn hoảng loạn, bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nhi vô thức tìm đường thoát thân. Những ngón tay run run luồn qua khe hở giữa hai cánh tay đang chống của Tuệ Linh, lướt nhẹ xuống dưới, chạm được vào phần đùi trong đang kẹp chặt hai bên hông mình. Cô bé không nghĩ gì nhiều, chỉ muốn đẩy ra, muốn thoát khỏi áp lực đè nặng. Nhưng rồi tay cô dần lần mò lên cao hơn, trượt qua vùng bụng dưới phẳng lì của Tuệ Linh.

Đột nhiên, đầu ngón tay chạm phải một thứ gì đó ẩm ướt, nhớt nhớt, nóng hổi bám đầy trên da thịt vùng bụng mình. Thứ chất lỏng ấy dính dính, trơn nhẫy, khiến Tiểu Nhi giật mình ngơ ngác. Cô bé ngẩn người, mắt mở to ngỡ ngàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tuệ Linh cũng sững sờ. Miệng cô ta há hốc, hơi thở đứt quãng, cơ thể khẽ run lên vì cảm giác bất ngờ. Giọng nói bật ra, vừa kinh ngạc vừa rùng mình:

– Ối… Tiểu Nhi… Tay em… đang sờ cái gì của chị vậy hả…

Tiểu Nhi lúc này mới nhận ra mình vừa chạm vào âm hộ Tuệ Linh. Mặt cô đỏ rực xấu hổ, hai mắt mở to hoảng loạn, vội vàng lắp bắp thanh minh, giọng lạc hẳn đi vì ngại ngùng và sợ hãi:

– Chị… chị ơi… nước gì… nước gì đang dính tay em thế này?

Hai thiếu nữ nhìn nhau, không khí đột nhiên trở nên ngượng nghịu đến mức nghẹt thở. Men rượu vẫn còn vương vấn, cơ thể vẫn dính sát, và thứ chất lỏng ấm nóng ấy như một bằng chứng sống động cho thấy cả hai đều đang bị cuốn vào một vòng xoáy cảm xúc mà không ai kiểm soát nổi.

Tuệ Linh đột nhiên khẽ nhích hông, vô thức di chuyển phần bụng dưới của mình xuống thấp hơn, để vùng kín ẩm ướt cọ nhẹ lên mu bàn tay Tiểu Nhi đang còn dính chút chất nhờn. Cảm giác nhớp nháp, trơn trượt ấy khiến cả hai cùng giật mình khẽ run lên. Tuệ Linh nghiến chặt răng, hơi thở dồn dập hơn, mặt đỏ bừng vì kích thích không kìm nén nổi. Cô ta cúi sát xuống, giọng nói gấp gáp, run run, gần như thì thầm trong không làm chủ được.

– Tiểu Nhi… bên dưới của em… có bị giống chị không? Có… ướt thế này không?

Lời vừa buông ra, Tuệ Linh như nhận ra mình vừa nói điều gì đó quá trần trụi, quá cấm kỵ. Cô ta vội vàng siết chặt đùi lại, cố gắng che giấu phần cơ thể đang phản ứng mạnh mẽ, nhưng động tác ấy chỉ khiến vùng kín lại cọ xát nhẹ hơn vào tay Tiểu Nhi một lần nữa. Tuệ Linh nấc lên một tiếng nhỏ, mắt cụp xuống, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đang ngỡ ngàng của cô bé.

Mu bàn tay của Tiểu Nhi được lớp lông của Tuệ Linh lạo xạo chạm vào, nước trên tay cô bé giờ đã hiểu từ đâu. Cô bấu chặt bụng mình khi âm đạo Tuệ Linh chạm vào, càng khiến ngón tay như chui sâu vào lỗ bướm Tuệ Nhi.

Tuệ Linh rên lên một tiếng, nằm hẳn lên người Tiểu Nhi. Bàn tay cô ta đặt ngay lên mu bướm cô bé. Tiểu Nhi hoảng hốt kêu lên.

– Chị… Sao lại đặt tay chị lên bướm em? Chị định làm gì vậy?

Tuệ Linh há hốc miệng, ánh mắt đờ đẫn. Âm đạo cô vô thức day day, xoay tròn trên lòng bàn tay Tiểu Nhi, động tác chậm rãi mà đầy mê hoặc. Chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại làm thế, chỉ biết đầu óc đang mụ mị vì men rượu, cơ thể lâng lâng, khoái lạc len lỏi từng chút một mỗi khi chạm vào da thịt con bé bên dưới.

– Tiểu Nhi…

Giọng Tuệ Linh lạc hẳn đi, mang theo hơi thở nồng nàn rượu.

– Chị chắc uống rượu vào nên thèm lắm… thèm được kích thích kinh khủng. Thứ nước này… là nước nhờn của con gái khi động tình đấy, em biết không?

Cô cúi sát hơn, hơi thở nóng hổi phả vào tai Tiểu Nhi, bàn tay khẽ trượt xuống thấp hơn một chút, giọng thì thầm đầy cám dỗ.

– Để chị kiểm tra xem em có bị thế không nhé. Nếu không có… nghĩa là em với tên đó thật sự chưa làm gì cả. Lúc đó chị sẽ không báo công an nữa… Chị hứa đấy!

Ánh mắt Tuệ Linh mờ đi vì dục vọng, lý trí đã bị men say và nhục cảm cuốn phăng đi mất.

Nghe những lời ấy, Tiểu Nhi khẽ thở phào, như trút được gánh nặng. Cô bé vốn non nớt trong chuyện chăn gối, hiểu biết chỉ dừng ở chuyện làm tình nam nữ, hoặc qua những điều mơ hồ từ lời kể, từ giáo dục giới tính, chứ chưa từng thực sự trải qua đụng chạm giữa con gái với con gái, cô bé gần như mù tịt, chẳng có khái niệm gì rõ ràng.

Thế nên, khi nghe Tuệ Linh bảo chỉ cần kiểm tra xem có “nước nhờn” hay không là được yên, Tiểu Nhi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô bé hồn nhiên thả lỏng cơ thể, không còn co rúm như lúc nãy. Đôi chân khẽ khàng dạng ra một chút, để mặc bàn tay Tuệ Linh từ từ luồn sâu qua cạp quần lót mỏng manh, chạm vào vùng da ấm nóng, ẩm ướt đang dần hé mở vì những cảm giác lạ lẫm.

Tuệ Linh khẽ mỉm cười trong men say, ngón tay lướt nhẹ, thăm dò, trong khi Tiểu Nhi chỉ biết cắn môi, mắt nhắm nghiền, hơi thở bắt đầu dồn dập theo từng cử động chậm rãi của người con gái hơn mình vài tuổi.

Tuệ Linh khẽ dừng lại, hơi thở dường như ngừng lại. Bàn tay cô dừng hẳn trên vùng mu phẳng lì của Tiểu Nhi, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua làn da mịn màng, ấm áp. Một nụ cười thoáng hiện trên môi cô, vừa thích thú vừa đầy thỏa mãn khi nhận ra: Cô bé này vẫn còn “trơn tru” đến lạ. Chỉ vài sợi lông tơ mỏng manh, gần như vô hình, mềm mại như tơ trời, chưa hề che phủ được gì.

Cô ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt vào gương mặt Tiểu Nhi. Cô bé đang nhìn mình chằm chằm, đôi mắt to tròn ngơ ngác, long lanh vừa lo lắng vừa tò mò, như đang chờ đợi một lời phán xét từ người này. Môi Tiểu Nhi khẽ mím lại, má ửng hồng, hơi thở dồn dập hơn vì những cái chạm lạ lẫm cùng giới.

Ngón tay cô khẽ miết nhẹ một vòng, như muốn khẳng định lại cảm giác ấy, trong khi ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt đang đỏ bừng của cô bé. Men rượu và dục vọng khiến mọi cử chỉ của Tuệ Linh trở nên chậm rãi, đầy chủ đích, như đang tận hưởng từng giây phút khám phá này.

Tuệ Linh thọc xuống dưới, lướt nhẹ qua lỗ bướm của Tiểu Nhi… Cô ta thầm reo lên sung sướng, nó khô khan và vô cảm.

– Vậy là con bé cơ thể thật sự chưa biết hứng tình, hay vì nó chưa được kích thích?

Tuệ Linh mím môi suy nghĩ. Rồi ngồi hẳn dậy, nhoài ra khỏi người Tiểu Nhi. Nhẹ nhàng ra lệnh.

– Tiểu Nhi, chị vẫn chưa tin… chị sẽ báo công an…

Tiểu Nhi giật mình tỉnh giấc, vội vàng chống tay ngồi bật dậy, tư thế chồm hổm trên giường. Ánh đèn vàng nhạt trong căn phòng hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn, làm nổi bật vẻ hoảng loạn xen lẫn tủi thân. Đôi môi dưới run run, đôi mắt long lanh ngấn nước, cô bé mếu máo cất giọng thanh minh, âm thanh nhỏ xíu mà nghẹn ngào:

– Chị Linh… em không có nước nhờn đâu thật mà… em không có hứng tình gì hết… Chị đừng báo công an, đừng điều tra em mà…

Nói xong, như sợ cô ta không tin, Tiểu Nhi vội vàng tự tay cởi tụt chiếc quần chíp xuống, để lộ hoàn toàn phần dưới. Cô bé dạng hẳn hai chân ra, đầu gối khép mở run rẩy, để Tuệ Linh có thể nhìn rõ từng chi tiết. Đôi má đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp nhìn người con gái hơn mình ba tuổi kia, vừa van xin vừa như muốn chứng minh điều gì đó.

Cô bé cắn chặt môi, giọng lạc đi trong nước mắt.

– Chị thấy chưa… em không có gì hết… thật mà!

Tuệ Linh khẽ cúi xuống nhìn giữa âm hộ của đôi chân đang dạng ra trình bày. Dưới căn phòng sáng tỏ, mọi thứ hiện ra rõ mồn một.

Bên dưới Tiểu Nhi nhẵn bóng như da em bé, không một sợi lông mu nào đen hay cứng cáp – chỉ có vài sợi lông tơ mịn màng nhạt màu trên mu, hai mép bướm bên dưới non tơ đến mức gần như trong suốt. Hai mép môi ngoài mới chỉ nhú lên rất nhẹ, còn nhỏ xíu, đầy đặn và khép kín chặt chẽ, chưa hề có dấu hiệu hé mở hay sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì.

Toàn bộ vùng kín trông vẫn còn non nớt, ngây thơ, rõ ràng chưa thể chịu được sự xâm nhập của người đàn ông. Tuệ Linh ngước lên chiếc áo Bra Tiểu Nhi đang mặc, chỉ vào nó như ra lệnh.

– Em cởi nốt áo ra cho chị xem nào…

Tiểu Nhi gật đầu tức thì, không thắc mắc, không đắn đo, dường như chỉ muốn xác nhận đúng như lời Tuệ Linh nói. Chiếc áo được lột ra, cả cơ thể Tiểu Nhi đều mồn một trước mắt một cô gái khác. Hai cơ thể chỉ cách nhau vài tuổi mà hình thể hoàn toàn đối lập.

Hai thân hình đứng đối diện nhau, chỉ cách biệt vài tuổi đời mà lại khác biệt đến lạ lùng. Một bên là đường nét non nớt, mảnh mai, làn da sáng mịn gần như không tì vết. Bên kia là những đường cong đã trưởng thành, đầy đặn, toát lên vẻ quyến rũ chín muồi mà Tiểu Nhi dường như vẫn còn chưa chạm tới.

Tuệ Linh khẽ nhếch môi, trong lòng dâng lên một niềm vui kín đáo, gần như đắc thắng. Cô ta không tin nổi rằng hắn lại có thể nổi lên chút dục vọng nào với một cơ thể gầy guộc, khô khan, gần như chẳng có đường cong đáng kể như thế này. Ánh mắt Tuệ Linh lướt qua đôi mắt to tròn, long lanh ngây thơ của Tiểu Nhi vẫn đang mở lớn.

Một ý nghĩ đen tối, nham hiểm chợt lóe lên trong đầu Tuệ Linh, sắc bén như lưỡi dao mỏng. Cô ta khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng đến mức gần như chân thành, rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của Tiểu Nhi. Ngón tay Tuệ Linh vuốt ve mu bàn tay con bé một cách chậm rãi, đầy ý tứ, giọng nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào như đang thì thầm lời yêu thương.

– Vấn đề này… nó liên quan đến pháp luật đấy, em biết không? Không ai từng nói với em sao?

Tiểu Nhi khẽ lắc đầu, đôi mắt to tròn vẫn ngây thơ mở lớn, không chút nghi ngờ. Cô bé thật sự không biết. Chưa từng ai nhắc đến, chưa từng ai cảnh báo. Tuệ Linh cầm tay Tiểu Nhi bước xuống giường, hai cơ thể không mảnh vải trắng sáng dưới ánh đèn.

– Hãy vào phòng tắm vệ sinh cho sạch sẽ, chị sẽ kiểm tra xem em đã quan hệ tình dục chưa. Chỉ cần em ngoan ngoãn thả lỏng người để chị xem. Chị sẽ không báo công an nữa.

Tiểu Nhi cảm thấy tai mình ù đi, mọi âm thanh xung quanh dường như bị bóp méo, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bé không còn nghĩ được gì nhiều nữa, chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu, để bàn tay ấm áp nhưng đầy quyền uy của Tuệ Linh nắm chặt lấy cổ tay mình, dẫn đi.

Hai người bước vào phòng tắm. Không gian rộng lớn, xa hoa đến mức khiến người ta choáng ngợp. Ánh đèn vàng dịu nhẹ phản chiếu trên những viên gạch mosaic trắng bạc lấp lánh, tạo nên cảm giác vừa sang trọng vừa lạnh lẽo. Ở giữa phòng là chiếc bồn tắm lớn được thiết kế tỉ mỉ như một tác phẩm nghệ thuật. Lòng bồn sâu, viền cong mềm mại bằng đá cẩm thạch trắng vân xám, hai vòi sen mạ vàng lặng lẽ chờ đợi. Trên tường treo những chiếc khăn lông dày dặn màu kem, mùi hương tinh dầu thoang thoảng từ máy khuếch tán khiến không khí càng thêm ngột ngạt. soi kèo bóng đá

Tuệ Linh khẽ buông tay Tiểu Nhi ra, xả nước vào bồn, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cơ thể trần trụi đang khẽ run lên của cô bé. Cô ta mỉm cười nhẹ, giọng nói êm ái như ru ngủ.

– Hãy vệ sinh sạch sẽ, giờ chị ra ngoài lấy chút rượu uống, chị sẽ quay về ngay.

Tiểu Nhi gật đầu, khép nép đứng chờ. Tuệ Linh quay ra, khoác chiếc áo tắm lên người. Cánh cửa phòng đóng lại. Tiểu Nhi chỉ còn một mình, chạy ra cầm lấy điện thoại mình tra cứu, một loạt thông tin đập vào trước mắt, Tiểu Nhi chợt òa khóc… gọi tên hắn.

– Chồng ơi… Hu… hu… Vợ làm hại chồng rồi!

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Thông tin truyện
Tên truyện Em gái nuôi loli
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện Loli, Truyện sex phá trinh
Tình trạng Update Phần 14
Ngày cập nhật 25/01/2026 01:32 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Danh sách truyện sex được đọc nhiều nhất

TOP truyện sex ngắn hay nhất!

TOP tác giả tài năng

Truyện sex