Tiếng Tiểu Nhi vang lên trong phòng tắm có vẻ thảng thốt.
– Chị Linh… Là chị đó sao?
Tuệ Linh ngoái nhìn về phía phòng tắm.
– Là chị đây. Em xong chưa? Đừng ngâm lâu quá. Uống rượu xong ngâm nước không tốt. Xong rồi thì đi ra đi.
Nói đoạn gương mặt Tuệ Linh không chút biểu cảm, lạnh lẽo đến mức như được tạc từ đá. Đôi mắt hẹp dài lóe lên tia sáng âm u, thâm hiểm, như con rắn đang rình mồi trong bóng tối. Cô ta lẩm nhẩm.
– Duy ơi… Tại anh đã ép em đến nước này. Đêm nay, em sẽ lấy đi trinh tiết của con bé ngu ngốc ấy. Để xem sau này, khi anh chạm vào nó, anh còn dám mơ mộng về sự trong trắng hay không. Lúc ấy, trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh một thứ… hư hỏng, dơ bẩn. Anh sẽ còn hứng thú nổi với nó sao?
Nụ cười thoáng hiện trên môi cô, nhưng không phải nụ cười của niềm vui, đó là nụ cười của kẻ chiến thắng trong một ván cờ mà đối thủ thậm chí còn chưa biết mình đã thua từ lâu. Tuệ Linh nâng chai rượu lên, rót đầy hai ly, rồi nhẹ nhàng đặt một ly về phía “khách mời” vô hình. Cô ngồi xuống mép giường, ngón tay lướt nhẹ trên ga trải giường trắng tinh, như đang vuốt ve một kế hoạch đã được tính toán đến từng chi tiết.
Đêm nay, cô ta sẽ biến chiếc giường ấy thành nơi chứng kiến sự sụp đổ hoàn hảo.
Tuệ Linh nhẹ nhàng đẩy cửa phòng tắm, làn hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, mờ ảo như một tấm màn mỏng bao phủ cả không gian. Cô ta bước vào, không chút do dự, cởi bỏ lớp áo choàng tắm rồi trượt mình xuống bồn tắm rộng lớn, nơi Tiểu Nhi đang ngồi co ro ở bên. Nước ấm vỗ nhẹ vào thành bồn, tiếng sóng nhỏ xao động hòa lẫn với hơi thở ngắt quãng của cô bé.
Tiểu Nhi khẽ giật mình, hai tay vội ôm lấy ngực, má đỏ bừng lên trong làn hơi mờ. Đôi mắt trong veo long lanh chút hoảng loạn xen lẫn xấu hổ, cô bé cúi gằm mặt, vai run run như muốn thu mình nhỏ lại.
Tuệ Linh nghiêng người, từ tốn ngồi sát bên cạnh. Da thịt hai người chạm nhẹ vào nhau dưới lớp nước ấm, Tiểu Nhi càng co người hơn, hơi thở dường như ngừng lại. Cô ta đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm Tiểu Nhi lên, buộc cô bé phải đối diện với mình. Giọng Tuệ Linh mềm mại, ngọt ngào đến lạ, nhưng ẩn sâu bên dưới là một sự kiểm soát lạnh lùng không thể che giấu.
– Sao thế hả em?
Tuệ Linh thì thầm, ngón tay cái khẽ vuốt ve má Tiểu Nhi, như đang dỗ dành một con thú nhỏ sợ hãi.
– Chị cũng là con gái, cũng có thân thể y như em mà. Có gì phải ngại ngùng, phải sợ đụng chạm chứ? Hay em quen tắm cùng anh ta rồi? Anh ta đã sờ mó vào cơ thể này của em hay chưa?
Tiểu Nhi khẽ lắc đầu, đôi mắt trong veo giờ đây đục ngầu bởi một nỗi sợ hãi không tên. Cô bé không còn vùng vẫy, không còn co người né tránh nữa. Hai cánh tay buông thõng, thân thể mềm nhũn như con búp bê vải bị bỏ mặc, để mặc cho bàn tay Tuệ Linh tự do lướt trên làn da non nớt còn đang run rẩy dưới lớp nước ấm chỉ để chứng minh những câu hỏi của Tuệ Linh chưa từng xảy ra.
Cô bé lúc nãy đã đọc quá nhiều trên mạng về những bài viết, những bình luận, những câu chuyện rùng rợn về những vụ việc liên quan đến quan hệ với trẻ em chỉ mới mười ba tuổi. Những con số luật pháp lạnh lùng, những hình ảnh mờ ảo của phòng xử án, những lời thì thầm về “tội phạm tình dục trẻ em”, “hình phạt tù chung thân”, “dư luận phẫn nộ”… Tất cả hiện lên rõ mồn một trong đầu Tiểu Nhi, sắc nét hơn cả những ngón tay đang chậm rãi khám phá cơ thể mình lúc này.
Cô bé cắn chặt môi dưới đến bật máu, nhưng không dám kêu lên. Không phải vì cam chịu, mà vì một suy nghĩ trong tiềm thức. Nếu chuyện này lộ ra, người đàn ông ấy, người mà cô từng tin tưởng, từng yêu thương sẽ phải đối mặt với bao nhiêu rắc rối. Nhà tù, dư luận, sự nghiệp học hành tan vỡ… Tất cả sẽ đổ lên đầu hắn, và có lẽ hoàn toàn là do cô bé.
Tuệ Linh mỉm cười, nụ cười dịu dàng đến rợn người. Cô nhận ra sự buông xuôi ấy, nhận ra nỗi sợ đang gặm nhấm tâm trí con bé. Bàn tay cô ta càng thêm tự tin, chậm rãi nhưng kiên quyết, không còn xoa phần sau lưng nữa, Tuệ Linh vòng hẳn lên trước, chạm vào hai bầu ngực mới nhú của Tiểu Nhi.
Tâm trí Tuệ Linh thích thú khi thấy biểu cảm Tiểu Nhi căng cứng chống chọi lại bàn tay của mình. Không biết con nhóc này nhột vì buồn hay lần đầu bị kích thích… Tuệ Linh đưa tay xoa nhẹ bên dưới háng Tiểu Nhi, cô bé giật nảy mình, đưa tay nắm lấy cổ tay Tuệ Linh. Giọng có phần thảng thốt.
– Đừng chị, đừng sợ chỗ đó, em không ra nước nhờn đâu ạ.
Tuệ Linh nghiêm giọng, mút nhẹ vào tai Tiểu Nhi… Tuy thì thầm nhưng lại nặng nề như tiếng quát tháo.
– Em đã từng bị anh ta kích thích đúng không? Nên mới không muốn chị sờ vào đó. Vậy em đã làm tình với anh ta thật rồi!
Âm thanh ấy không vang vọng, không lớn tiếng, nhưng lại đâm thẳng vào tai, vào não, vào từng thớ thịt đang run rẩy của cô bé. Tiểu Nhi lần nữa vội buông tay, không còn dám chống cự nữa. Bàn tay Tuệ Linh xoa xoa mồng đốc vài lượt, rồi lần mò vào trong lỗ bướm Tiểu Nhi. Tâm trí cô ta bỗng phải kêu lên trước sự khám phá của mình.
– Lỗ bướm nó nhỏ quá, con nhóc này quả nhiên chưa quan hệ tình dục. Nó còn chưa ra nước nữa…
Tiểu Nhi mím chặt môi, đột nhiên khẽ rên lên một tiếng:
– Á… đau em!
Tuệ Linh giật mình, vội vàng rút tay ra ngay lập tức, mắt hoảng hốt nhìn xuống ngón tay mình. Hóa ra móng tay dài của cô đã vô tình cào xước bên trong bướm, làm Tiểu Nhi đau đớn.
Tuệ Linh vội vàng đưa tay kia lên ôm lấy má Tiểu Nhi, giọng nhỏ nhẹ.
– Xin lỗi… tại chị… móng tay chị dài quá, chị quên cắt…
Tuệ Linh cúi xuống, nhẹ nhàng thổi vào vành tai, hơi thở ấm áp phả lên cả cổ khiến Tiểu Nhi khẽ rùng mình. Cô ta nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh nước của con bé, giọng dịu dàng.
– Tiểu Nhi… đừng sợ. Chúng ta cùng là con gái, nên chị sờ vào em thế này không có gì sai trái như mấy thằng đàn ông đâu. Không ai trách được chị, cũng không ai trách được em. Nên em cứ thả lỏng hết người ra nhé.
Cô ta dừng lại một chút, tay kia vuốt nhẹ dọc sống lưng Tiểu Nhi như dỗ dành, rồi tiếp tục, giọng hạ thấp hơn, gần như thì thầm:
– Chị đang kiểm tra cho em thôi. Nhỡ mai mốt công an hỏi, hay ai đó điều tra, em phải biết đường trả lời chứ. Họ sẽ hỏi em cảm thấy thế nào, có đau không, có gì lạ không… Em phải nói thẳng, nói thật, không được giấu, không được ngượng. Hiểu chưa?
Tiểu Nhi mặt đỏ bừng, mắt nhắm lại. Cô bé gật đầu nhẹ, giọng lí nhí gần như không nghe thấy:
– Dạ… em… em hiểu rồi chị…
Tuệ Linh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Nhi, từ từ đứng dậy. Cả hai bước ra khỏi bồn tắm, không một mảnh vải che thân. Những giọt nước còn vương vấn trên làn da mịn màng, lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo như hàng ngàn viên ngọc li ti.
Sau khi cả hai đã lau khô người, căn phòng chợt tắt đèn, chỉ còn ánh đèn ngủ dìu dịu trên góc tường hắt xuống, nhưng vẫn đủ soi tỏ cảnh vật xung quanh. Tuệ Linh đưa Tiểu Nhi đến bên giường, đặt cô bé ngồi xuống dù vẫn bẽn lẽn ngại ngùng. Tuệ Linh đưa cho Tiểu Nhi ly rượu vang Cabernet Sauvignon. Cô bé cầm ly, ngước mắt lên nhìn chất lỏng đỏ sẫm lấp lánh, rồi lại nhìn Tuệ Linh, giọng lí nhí đầy ngạc nhiên.
– Lại uống rượu nữa hả chị?
Tuệ Linh gật đầu rồi ngửa cổ uống một ngụm thật sâu, để dòng rượu đỏ thẫm trượt qua cổ họng, mang theo vị blackcurrant đậm đặc, hương gỗ sồi quyện tiêu đen nồng ấm, khác hẳn chai Chateau Dalat nhẹ tênh, trái cây đơn giản lúc trước. Cô khẽ liếm môi, ánh mắt dừng lại trên khóe miệng run run của Tiểu Nhi. Rồi cô nghiêng người sát hơn, thì thầm bên tai cô bé, giọng dịu dàng đầy ngon ngọt.
– Chị đang nghĩ em biết uống rượu tốt như thế này thì không biết anh ta có lợi dụng lúc em say mà đè em ra làm tình hay không. Nên chị muốn em uống để kiểm tra xem sao. Em và anh ta đã từng uống rượu với nhau chưa?
Tiểu Nhi lắc đầu, uống một ngụm nhỏ, toan đặt xuống. Tuệ Linh nâng nhẹ tay cô bé lên. Giọng đanh lại.
– Lúc nãy em hùng hổ thi uống rượu với chị cơ mà, sao giờ em rụt rè thế? Chắc hẳn em nói dối chị điều gì đúng không?
Tiểu Nhi thảng thốt…
– Dạ không có đâu ạ…
Tiểu Nhi ngửa cổ, uống cạn ly rượu trong một hơi dứt khoát. Má cô bé ửng đỏ, đôi mắt long lanh vì men say lại ập đến. Tuệ Linh mỉm cười nhẹ, nâng ly của mình nhấp một ngụm nhỏ, để hương vị rượu lưu luyến trên đầu lưỡi.
Cô khẽ đưa tay nâng cằm Tiểu Nhi lên, ngón cái lướt nhẹ qua làn da mềm mại. Rồi bất ngờ, môi Tuệ Linh chạm khẽ vào môi cô bé, một cái chạm mỏng manh, ấm áp, mang theo hơi thở nồng nàn rượu vang. đá gà 67
Tiểu Nhi trợn tròn mắt, tim đập thình thịch, chưa kịp phản ứng thì Tuệ Linh đã hé môi, để dòng rượu đỏ còn đọng trong miệng mình tràn sang. Tiểu Nhi hoảng hốt, không kịp nuốt, rượu trào ra khóe miệng, chảy dài thành vệt đỏ thẫm xuống cằm, lăn qua cổ, rồi lan xuống ngực trần, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo như những đường máu nóng bỏng.
Tuệ Linh khẽ cười trong cổ họng, mắt không rời khỏi những giọt rượu đang trượt dài trên da thịt Tiểu Nhi, thì thầm.
– Em đã từng hôn anh ta bao giờ chưa?
Tiểu Nhi lắc đầu lia lịa, đôi má vẫn còn ửng đỏ vì men rượu và sự ngượng ngùng. Tay cô bé vô thức đưa lên xoa xoa những vệt rượu đỏ còn đọng lại trên cổ và ngực, khiến chúng lan rộng hơn, óng ánh dưới ánh sáng mờ ảo.
Tuệ Linh mỉm cười, với tay lấy chiếc gối kê sau lưng, nhoài người dựa vào thành giường đầu giường. Cô ta kéo chăn lên đắp ngang hông, để lộ phần thân trên trần trụi, làn da mịn màng vẫn còn vương chút hơi nước từ bồn tắm. Rồi cô ta vẫy tay, ngón tay cong cong đầy mời gọi.
– Lại đây nào…
Tiểu Nhi ngập ngừng, nhưng ánh mắt Tuệ Linh như có ma lực, khiến cô bé chậm rãi bò tới. Tuệ Linh đưa tay ôm lấy eo Tiểu Nhi, kéo sát vào lòng mình, thì thầm bên tai cô bé, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai.
– Giờ em thử làm với chị y như thế xem… Để chị kiểm tra xem em có thật sự chưa từng hôn anh ta không.
Tiểu Nhi cắn chặt môi dưới, hít một hơi sâu rồi chậm rãi nhoài người lên. Cô bé tiến sát mặt Tuệ Linh, gần đến mức hơi thở hai người hòa quyện. Tuệ Linh khẽ nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ rung, đôi môi hé mở tự nhiên như cánh hoa hồng mọng chờ đón giọt sương sớm vừa mời gọi, vừa kiên nhẫn.
Tiểu Nhi ngẩng ly lên, môi run run chạm vào vành ly. Một ngụm rượu nhỏ được giữ lại trong miệng, vị đắng ngọt của Cabernet lan tỏa. Rồi cô bé cúi xuống, đôi môi run rẩy chạm nhẹ vào môi Tuệ Linh, truyền đi dòng rượu ấm nóng ấy trong một cái chạm môi vụng về, e ấp nhưng đầy tò mò.
Tuệ Linh khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, tay vòng qua gáy Tiểu Nhi, giữ cô bé lại để nụ hôn kéo dài thêm chút nữa, để rượu và hơi thở hòa quyện thành một. Một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt Tuệ Linh.
– Duy… Như thế này có tính là nụ hôn đầu tiên của em chưa mất phải không anh? – Từ trong tâm khảm cô ta, đang thầm lưỡng lự, đang thầm phân vân.
Khoảnh khắc chạm nhau, cả hai đều khẽ rùng mình. Vị rượu đắng ngọt tràn từ miệng Tiểu Nhi sang miệng Tuệ Linh, chậm rãi, từng giọt nhỏ như mật ong tan chảy. Lưỡi Tuệ Linh khẽ động, đón lấy dòng rượu ấy, quấn lấy lưỡi Tiểu Nhi trong một cái chạm vụng về nhưng đầy cảm xúc. Hương vị hòa quyện của rượu Pháp nồng nàn, hơi thở ngọt ngào của Tiểu Nhi, và cả vị mặn nhè nhẹ của nước mắt hồi hộp lăn dài trên má cô bé.
Tuệ Linh cảm nhận được nước mắt con bé nhỏ xuống gương mặt mình. “Nó khóc?”… Đây có lẽ là lần đầu nó hôn người khác thật!
Tuệ Nhi không nuốt kịp những giọt rượu trong miệng mình, bởi chiếc lưỡi cô ta đang xoắn xít lấy đầu lưỡi Tiểu Nhi, bàn tay cô ta không còn giữ lấy con nhóc nữa, nó đã kéo mạnh Tiểu Nhi xuống giường. Chiếc chăn mỏng, mềm mại, đậm mùi hoa oải hương thoang thoảng đặc trưng của căn phòng con gái được cô ta kéo lên, đắp phủ kín cả hai cơ thể trần trụi. Lớp vải mát lạnh ban đầu chạm vào da thịt nóng ran, rồi nhanh chóng ấm dần lên nhờ hơi thở và sức nóng từ hai người.
Tuệ Linh nhoài người lên, ép sát toàn bộ cơ thể mình vào Tiểu Nhi. Làn da cô mịn màng, đầy đặn, đường cong căng tràn sức sống áp chặt lên thân hình còn non nớt của Tiểu Nhi. Ngực nhỏ chưa tròn trịa, eo thon gầy guộc, đôi chân mảnh khảnh vẫn còn run rẩy vì men rượu và sự ngượng ngùng. Cơ thể Tiểu Nhi bé nhỏ, gầy gò, chưa phát triển đầy đủ, khiến Tuệ Linh cảm nhận rõ từng đường xương dưới lớp da mỏng manh, nhưng chính sự mong manh ấy lại khơi dậy một thứ dục vọng chiếm hữu mãnh liệt trong cô ta.
Tuệ Linh khẽ cọ xát, ngực mình ép chặt vào ngực Tiểu Nhi, hai đầu nhũ hoa cương cứng chạm nhau qua lớp da thịt mỏng manh, tạo nên những làn sóng khoái cảm điện giật chạy dọc sống lưng cả hai.
Bàn tay Tuệ Linh lần mò xoa xoa mu bướm Tiểu Nhi. Đôi môi cả hai vẫn xoắn lấy nhau. Rượu đã hết, nhưng dư vị nồng nàn vẫn lưu luyến nơi đầu lưỡi, hai chiếc lưỡi mềm mại vẫn quấn lấy nhau say đắm. Tiểu Nhi không còn gượng gập, không còn căng cứng gồng mình như trước.
Tuệ Linh rên khẽ trong khóe môi Tiểu Nhi. Khiến cô bé có phần ngỡ ngàng.
– Duy ơi… Sờ bướm em đi. Em muốn…
Giọng cô ta run run, gần như van xin, mang theo cả sự xấu hổ lẫn khao khát mãnh liệt. Tiểu Nhi có chút ngập ngừng. Đôi mắt cô bé mở to, thấy rõ nước mắt Tuệ Linh đang tuôn chảy trên gương mặt.
– Chị ấy gọi tên chồng mình khi đang sờ bướm mình sao? Chị ấy muốn chồng mình đến thế ư?
Lưỡi Tuệ Linh quấn chặt hơn, cuồng nhiệt hơn, như muốn nuốt trọn lấy hơi thở của Tiểu Nhi. Bàn tay cô xoay tròn nhanh dần trên mồng đốc non mềm của Tiểu Nhi, những ngón tay khéo léo miết mạnh, day day, khiến từng đợt khoái cảm dâng trào như sóng vỡ bờ.
Tiểu Nhi thở hắt ra từng nhịp dồn dập, cơ thể run rẩy không kiểm soát. Trong đầu óc dần mịt mù, lý trí tan biến, chỉ còn lại những cảm giác mãnh liệt đang thiêu đốt. Khi tiếng gọi “Duy ơi…” của Tuệ Linh lại vang lên khe khẽ bên tai, Tiểu Nhi bất giác cũng thốt lên trong lòng, giọng thì thầm run rẩy, đầy khao khát và đau đớn lẫn lộn.
– Chồng ơi… vợ muốn lắm…
Cô bé cắn chặt môi, nước mắt lăn dài, nhưng đôi chân lại vô thức dạng rộng hơn, đón nhận bàn tay Tuệ Linh mạnh mẽ hơn nữa, như thể cả hai đang cùng rơi vào một vực thẳm chung, nơi tên của người đàn ông ấy trở thành lời cầu xin duy nhất còn sót lại.
Tiểu Nhi đưa bàn tay xuống dưới đôi chân Tuệ Nhi, cảm giác lạo xạo lớp lông mu bên trên, lặp lại động tác y như cô ta đã làm với mình. Tuệ Linh bất ngờ ú ớ trong cổ họng, đôi mắt mở to tròn xoe, long lanh ngỡ ngàng. Cơ thể cô khẽ giật lên theo từng cái chạm vụng về mà đầy táo bạo của Tiểu Nhi. Cô vội rời môi ra khỏi môi cô bé, hơi thở dồn dập, nhìn Tiểu Nhi bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa run rẩy.
– Em… sao lại… mạnh dạn làm thế với chị vậy?
Tiểu Nhi tay vẫn không rời, thậm chí còn thọc sâu xuống dưới Tuệ Linh. Ướt nhẹp… Tiểu Nhi mặt ngây ngất nhìn Tuệ Linh.
– Chị… muốn anh ấy làm cho chị như thế lắm phải không? Em sẽ làm cho chị, như cách chị làm cho em.
Tuệ Linh nhắm mắt xấu hổ, chỉ biết chạm nhẹ lại bướm của Tiểu Nhi, con bé chỉ có chút ươn ướt giống như muốn tè. Có lẽ đó chưa phải là dâm thủy theo bản năng. Cô ta chần chừ rồi rút tay Tiểu Nhi lên, nhìn đống nước dính dính nhớp nháp trên ngón tay con bé, có chút lưỡng lự.
– Tiểu Nhi… Em cắt móng tay đi, nhưng chỉ cho một ngón thôi nhé, nhớ nhẹ nhàng. Chị sợ đau lắm.
Tiểu Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn long lanh dư âm. Cô bé chậm rãi ngồi dậy, mái tóc hơi rối nhẹ rơi xuống vai.
Tuệ Linh bước đến bàn trang điểm, tay với lấy chiếc bấm móng. Cô ta ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Nhi lên, đặt vào lòng bàn tay mình. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên những ngón tay mảnh mai, Tuệ Linh cẩn thận cắt từng móng một cách tỉ mỉ, gọn gàng. Tiếng “tách tách” nhỏ vang lên đều đặn trong căn phòng yên tĩnh.
Chỉ vài phút sau, cả hai bàn tay Tiểu Nhi đã sạch sẽ, móng tay được cắt ngắn lủn, không còn chút thừa nào vừa đủ để không làm đau, nhưng vẫn giữ được sự mềm mại. Tuệ Linh định cầm chiếc bấm lên để tự cắt cho mình thì Tiểu Nhi mỉm cười, nhẹ nhàng giật lấy bàn tay, giọng ngọt ngào, kiên quyết.
– Để em cắt cho chị nhé…
Nhìn cô nhóc đang tập trung chăm sóc móng tay cho mình, Tuệ Linh chợt thấy ấm áp. Cảm giác ghen ghét cũng dần nguôi ngoai. Con bé ngây thơ đến lạ kỳ, nhìn kỹ khuôn mặt Tiểu Nhi, cô ta thấy cảm giác gần gũi quen thuộc. Tuệ Linh chợt ngập ngừng hỏi nhỏ.
– Tiểu Nhi… em cảm giác thế nào khi chị kích thích cho em như thế? Em không thích thì chị sẽ không bắt em phải cam chịu nữa.
Tiểu Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào Tuệ Linh, không né tránh, nhưng cũng không vội trả lời ngay. Môi cô bé mím nhẹ, như đang tìm từ ngữ chính xác nhất. Một lúc sau, giọng cô bé nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng rõ ràng từng chữ.
– Chị… em được dạy là chỉ cho phép người đàn ông làm như thế với mình, khi đã là chồng mình. Còn giữa chúng ta là chị em nên em quả thật thấy khác lạ lắm. Đó không phải là tội lỗi đúng không chị? Chúng ta không hư hỏng đúng không ạ?
Tuệ Linh nhìn sâu vào đôi mắt ấy, lòng chợt mềm nhũn. Cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Tiểu Nhi, giọng trầm ấm, chậm rãi.
– Không đâu, Tiểu Nhi. Không phải tội lỗi, và chúng ta cũng chẳng hư hỏng. Chị cũng giống như em, không đủ tự tin để làm điều đó mà không phải người đàn ông mình yêu. Chị cũng có ham muốn được vuốt ve, được kích thích vào lúc này. Và em đang bên chị, cùng là nữ giới nên chị yên tâm tưởng tượng được làm điều đó với anh ta. Em có muốn đón nhận nó không?
Tiểu Nhi im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, má đỏ bừng. Cô bé nép sát hơn vào lòng Tuệ Linh, giọng nhỏ xíu nhưng kiên định.
– Chị… đừng làm tình với anh ta được không? Em chỉ biết điều đó khiến em không thể chịu đựng được… em cũng muốn chị làm với mình em điều đó… Được không?
Tuệ Linh ngơ ngác không tin nổi. Rốt cuộc con bé này tâm trí thế nào đây? Cô ta chỉ bị dục vọng làm cho ham muốn, trong khi thâm tâm Tuệ Linh bản thân chỉ muốn được làm điều đó với hắn. Nhưng nét ngây thơ của con bé và niềm tin bản thân cô ta là người đầu tiên khai sáng dẫn dắt Tiểu Nhi vào đời, cũng như không phải làm chuyện đó với người đàn ông bất kỳ nào khác. Điều đó đáng lý khiến cô ta yên tâm nhẹ nhõm kích thích Tiểu Nhi hơn, vì như thế được thỏa mãn sinh lý và cũng không bị mất phẩm giá người con gái. Vậy mà giờ đây con bé lại chỉ muốn cô ta độc chiếm một mình.
Tuệ Linh nhìn sâu vào đôi mắt Tiểu Nhi. Tập trung cao độ mọi giác quan, hỏi rõ ràng rành mạch.
– Tiểu Nhi… Em có muốn làm tình với anh ta không? Em cứ trả lời thật đi… Có lẽ chị sẽ để em làm chuyện đó, mà không báo công an đâu. Nhưng em phải biết rõ bản thân mình muốn gì.
Không khí giữa hai người bỗng nặng nề, chỉ còn tiếng thở nhẹ hòa quyện. Tuệ Linh chờ đợi, tim đập thình thịch, vừa sợ hãi câu trả lời, vừa sẵn sàng chấp nhận bất cứ điều gì con bé nói vì lần này, cô không muốn ép buộc, không muốn dẫn dắt nữa. Cô chỉ muốn nghe sự thật từ chính miệng con bé.
Tiểu Nhi nghe xong câu hỏi của Tuệ Linh thì khựng lại hẳn. Đôi mắt mở to, hàng mi dài run run như sắp rơi nước. Con bé cúi đầu xuống, hai tay siết chặt lấy tấm ga giường, ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá mạnh.
Im lặng kéo dài vài giây, chỉ nghe tiếng thở dồn dập. Rồi Tiểu Nhi ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh, không phải vì buồn mà vì một thứ xúc động mãnh liệt, gần như nghẹn ngào.
– Cho em cảm giác được chị kích thích đi. Em sẽ không kiềm chế bản thân nữa. Còn với anh ấy… em không trả lời được.
Rồi, không chờ Tuệ Linh nói thêm lời nào, Tiểu Nhi bất ngờ quay sang, với tay cầm ly rượu trên bàn. Cô bé ngửa cổ uống một ngụm lớn, rượu mạnh trôi qua cổ họng, bỏng rát, khiến cô nhóc khẽ rùng mình nhưng không hề dừng lại.
Chưa kịp để Tuệ Linh phản ứng, Tiểu Nhi đã đẩy cô ta nằm ngửa xuống giường, cơ thể nhỏ bé nhưng đầy quyết liệt đè lên người Tuệ Linh. Đôi môi cô bé rít chặt lấy khóe miệng Tuệ Linh, không chút do dự.
Tuệ Linh cảm nhận rõ vị rượu hòa lẫn vị mặn của nước mắt Tiểu Nhi, vị ngọt của sự chân thành, và cả cái run rẩy mãnh liệt từ cơ thể đang ép sát vào mình. Nụ hôn không còn nhẹ nhàng nữa, nó dữ dội, chiếm hữu.
Bàn tay Tiểu Nhi lần mò bên dưới, móc nhẹ vào lỗ lồn Tuệ Nhi. Cô ta vẫn ngậm chặt đôi môi cô bé, trân người khi ngón tay Tiểu Nhi thọc vào trong cửa mình. Tuệ Linh buông vội Tiểu Nhi ra, hốt hoảng nói gấp gáp…
– Đừng em… Đừng làm mạnh… Em làm chị mất… đấy…
Tiểu Nhi buông tay, ngây ngô hỏi.
– Em làm mất gì ạ?
Tuệ Linh nhăn mũi, không nói gì nữa, đè ngửa Tiểu Nhi ra, nhoài lên nằm hẳn lên người con bé, liếm nhẹ vùng cổ thì thầm.
– Để chị chủ động cho, em làm theo chị là được rồi!
Tiểu Nhi khẽ rùng mình dưới sức nặng ngọt ngào ấy, hai tay vô thức vòng qua lưng Tuệ Linh, siết nhẹ má đỏ bừng.
Tuệ Linh vội vàng với lấy ly rượu gần nhất, chẳng buồn phân biệt của ai, cô ta tu một hơi dài rồi cúi xuống, đổ dòng rượu còn đọng vào miệng Tiểu Nhi. Cô bé nuốt ừng ực, vài giọt men tràn ra khóe môi, lấp lánh dưới ánh đèn mờ.
Tuệ Linh giữ lại một chút rượu trong khoang miệng, đôi môi ướt át trượt chậm rãi xuống bầu ngực non tơ của Tiểu Nhi. Cô ta mút nhẹ, đầu lưỡi lướt qua làn da mịn màng, mang theo hơi ấm nồng nàn của men rượu và hơi thở nóng bỏng. Mùi rượu quyện lẫn với hương cơ thể thiếu nữ khiến đôi mắt Tuệ Linh dần trở nên mơ màng, mờ đi trong khoái cảm.
Cô ta khẽ xoáy lưỡi vài vòng quanh đầu ti hồng hào, động tác chậm rãi. Tay còn lại đặt lên bầu ngực bên kia của Tiểu Nhi, xoa nắn nhẹ nhàng, ngón tay miết gậy nhẹ đầu nhũ hoa, như muốn khắc sâu từng cảm giác vào lòng bàn tay.
Tiểu Nhi ú ớ trong miệng, người bắt đầu run rẩy, bàn tay cô bé vô thức đưa lên cổ Tuệ Linh xoa xoa theo cung bậc cảm xúc.
– Chị ơi… Cho em bú tí chị đi!
Tuệ Linh cảm nhận rõ từng nhịp thở gấp gáp của cô nhóc phả vào cổ mình, cùng với lời van xin ngây thơ mà cháy bỏng ấy. Cô ta khẽ mỉm cười, tay bóp nhẹ bầu vú Tiểu Nhi, giọng đầy mê hoặc.
– Được rồi… chị cho em.
Tuệ Linh xoay người, quỳ gối trên đệm, hai bờ mông căng tròn vểnh cao. Miệng cô vẫn ngậm chặt đầu ti của Tiểu Nhi, không rời.
Tiểu Nhi khẽ xuýt xoa, luồn người qua vòng tay Tuệ Linh, ngẩng đầu lên mút lấy bầu ngực căng mọng của cô ta. Cả hai giờ như đang thi nhau ngậm lấy khối thịt mềm mại, ấm nóng trong miệng.
Tiếng rên bị chặn lại thành những âm thanh nghèn nghẹn, kìm nén. Một người quỳ gối, lưng cong, một người ngửa cổ đón nhận. Tay Tuệ Linh chống mạnh xuống nệm để giữ thăng bằng cho thân thể đang run rẩy. Còn Tiểu Nhi thì thoải mái hơn, bàn tay nhỏ bé lướt dọc theo đường cong hông Tuệ Linh, vuốt ve theo từng nhịp sóng khoái cảm đang trào dâng trong cơ thể mình.
Một tư thế 69 đầy nhục dục của hai người con gái.
Tuệ Linh cũng chẳng khá hơn. Tiếng mút chùn chụt ướt át của Tiểu Nhi vang lên bên tai, cộng thêm hàng loạt cảm giác dữ dội đang dâng trào khiến toàn thân cô ta nổi gai ốc. Cuối cùng không chịu nổi nữa, ngửa cổ lên cao, bật ra tiếng rên dài kìm nén, run rẩy trong khoái lạc.
– Ôi… Nhi ơi… Chị chết mất… thích quá…
Tiểu Nhi nghe tiếng rên dài run rẩy của Tuệ Linh, như được tiếp thêm lửa, cô bé càng mút mạnh hơn, môi lưỡi quấn quýt lấy đầu ti căng cứng. Đồng thời, bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Nhi bắt đầu lướt xuống, vuốt ve vùng bụng phẳng lì, thon gọn của Tuệ Linh theo những vòng tròn chậm rãi, đầy bản năng.
Tuệ Linh cảm nhận rõ từng ngón tay ấy, như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Bản năng trong cô ta trỗi dậy mãnh liệt, thầm thúc giục bàn tay kia trượt sâu hơn nữa, xuống nơi đang nóng rực và ướt át. Cơ thể cô vô thức trườn xuống thấp hơn, ép sát vào Tiểu Nhi, như muốn mời gọi, muốn được chạm đến tận cùng.
Rồi bất ngờ, Tuệ Linh cúi đầu, lưỡi cô thè ra, nhẹ nhàng liếm một đường quanh lỗ rốn nhỏ xinh của Tiểu Nhi. Đầu lưỡi ấm nóng, ướt át lướt qua làn da mịn màng, khiến Tiểu Nhi khẽ giật mình, bật ra một tiếng rên khe khẽ, cơ thể cong lên theo phản xạ. Cảm giác nhồn nhột xen lẫn khoái lạc lan tỏa từ bụng dưới lên tận ngực, khiến cô bé càng siết chặt lấy Tuệ Linh hơn.
– Ôi chị ơi… em cũng thích quá…
Tiếng Tiểu Nhi yếu ớt run rẩy vang lên, cô bé ngọ nguậy. Tuệ Linh càng trườn xuống hơn, lưỡi lan dần xuống đến bờ mu trắng mịn của Tiểu Nhi. Cảm nhận rõ sự gai gai nơi đầu lưỡi mình chạm vào. Nó nhột nhạt, lạo xạo vài sợi lông tơ mềm mại của cô bé.
Bên dưới Tiểu Nhi cũng chạm đến vùng lông của Tuệ Linh. Tay cô bé đặt lên mông, rồi như muốn ấn nhẹ xuống.
Tuệ Linh nằm vật ra, kéo hông Tiểu Nhi bằng tư thế nằm nghiêng, cô ta trườn hơn nữa. Ngón tay chạm đến cái lỗ đang không ngừng co bóp. Một sự ngỡ ngàng trong tâm chí Tuệ Linh khi ngón tay cô ta chạm vào.
Đó là một cái lỗ đã biết ướt át, nhớp nháp tràn hẳn ra hai mép môi bên ngoài.
– Ôi… con bé đã biết tiết ra dâm thủy rồi sao? Vậy là nó biết sung sướng, biết có khoái cảm rồi.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 14 |
| Ngày cập nhật | 25/01/2026 01:32 (GMT+7) |