Vũ hiểu điều đó, và cậu tận dụng nó một cách bản năng.
Trong mắt sinh viên nữ, Vũ là kiểu người dễ gần, biết lắng nghe, lại có chút ngang tàng rất “đời”. Còn trong mắt một số giảng viên trẻ, cậu là một trường hợp… khó gọi tên. Không hẳn là học trò cá biệt, nhưng luôn khiến người khác phải dè chừng. Ranh giới giữa tôn trọng và thân mật quanh Vũ thường xuyên bị đẩy sát đến mức nguy hiểm.
Cô Thảo và cô An là hai người hiểu điều đó rõ nhất.
Cô An là giảng viên nhiều tuổi hơn, điềm đạm, luôn giữ hình ảnh chuẩn mực trước sinh viên. Cô Thảo trẻ hơn, sắc sảo và nghiêm khắc, thường được xem là “khó gần”. Không ai trong khoa nghĩ rằng hai người họ lại có điểm chung với Vũ… cho đến khi những lời đồn bắt đầu rỉ tai nhau, âm thầm nhưng dai dẳng.
Ban đầu chỉ là ánh nhìn, rồi những cuộc trao đổi ngoài giờ, những lần gặp riêng không được ghi trong lịch công tác. Không ai nói ra, nhưng nhiều người bắt đầu nhìn thấy. nhà cái uy tín
Và rồi, một đơn phản ánh nặc danh được gửi lên ban giám hiệu.
Phòng hiệu trưởng…
Phòng làm việc của cô Huyền nằm ở tầng trên cùng, tách biệt khỏi khu giảng đường ồn ào. Không gian ở đó luôn yên tĩnh đến mức tạo áp lực vô hình cho bất kỳ ai bước vào.
Vũ đứng trước cửa vài giây trước khi gõ. Cậu đã quen với việc bị gọi lên làm việc vì chuyện học tập, nhưng lần này thì khác. Cảm giác trong lòng không phải lo sợ, mà là một sự pha trộn giữa tò mò và thận trọng.
“Vào đi.” – Giọng cô Huyền vang lên, rõ ràng và lạnh.
Cô Huyền – hiệu trưởng – là người phụ nữ đã ở vị trí này gần mười năm. Bà không cần nâng giọng để tạo uy quyền. Chỉ cần ánh mắt và cách bà ngồi thẳng lưng sau bàn làm việc cũng đủ khiến người đối diện phải tự điều chỉnh lại thái độ.
Vũ bước vào, kéo ghế ngồi theo đúng vị trí được chỉ định.
“Em biết vì sao mình có mặt ở đây không?” – Cô Huyền hỏi, không nhìn thẳng, tay lật từng trang hồ sơ.
Vũ im lặng một nhịp, rồi trả lời:
“Dạ… em đoán là liên quan đến những phản ánh gần đây.”
Cô Huyền ngước lên. Ánh mắt bà sắc, nhưng không vội vàng.
“Không phải đoán. Là chắc chắn. Em bị yêu cầu giải trình vì có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng đạo đức học đường.”
Căn phòng im phăng phắc.
“Em có mối quan hệ không phù hợp với giảng viên trong khoa. Cụ thể là cô Thảo và cô An.” Cô dừng lại, nhìn thẳng Vũ.
“Em có phủ nhận không?”
Vũ hít một hơi sâu. Cậu không tỏ ra hoảng loạn, cũng không cố biện minh ngay.
“Em hiểu tính chất nghiêm trọng của việc này,” cậu nói chậm rãi, “và em sẵn sàng giải trình theo yêu cầu của nhà trường.”
Cô Huyền nheo mắt.
“Giải trình không phải để em lựa lời né tránh. Tôi cần sự thật, đầy đủ, rõ ràng. Không ai ở đây được phép coi chuyện này là mập mờ.”
Bà đẩy một tờ giấy trắng về phía Vũ.
“Em viết đi. Từ đầu. Quan hệ của em với cô An, cô Thảo bắt đầu như thế nào. Ai chủ động. Diễn biến ra sao. Và em ý thức được điều mình đang làm đến mức nào.”
Vũ nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn cô Huyền. Lần đầu tiên, vẻ tự tin quen thuộc trên gương mặt cậu có chút chững lại.
Vũ không viết ngay.
Cậu cầm bút, nhưng ánh mắt lại ngước lên, lặng lẽ quan sát cô Huyền. Cách cô ngồi thẳng lưng sau bàn làm việc, hai tay đan vào nhau, vẻ lạnh lùng quen thuộc – tất cả đều toát ra một thứ quyền lực khiến người khác phải dè chừng. Nhưng chính sự kiềm chế đó lại khiến Vũ bắt đầu để ý nhiều hơn mức cần thiết.
“Cô muốn em viết… chi tiết đến mức nào ạ?” – Vũ hỏi, giọng vừa đủ lễ phép, nhưng có gì đó chậm rãi, như đang thăm dò.
Cô Huyền không ngẩng lên.
“Đến mức để hội đồng kỷ luật có thể đánh giá đúng bản chất sự việc.”
Vũ khẽ gật đầu, đầu bút chạm xuống giấy, rồi lại dừng.
“Vậy… những diễn biến riêng tư giữa em và hai cô giảng viên… em có cần ghi lại đầy đủ không?”
Cô Huyền khựng lại trong một tích tắc rất ngắn – đủ để một người tinh ý nhận ra.
“Ý em là gì?” – Giọng cô vẫn đều, nhưng ánh mắt đã ngước lên.
Vũ ngẩng đầu, đối diện thẳng.
“Em chỉ lo… nếu viết quá sơ sài, người ta sẽ cho rằng em né tránh. Nhưng nếu viết đúng như những gì đã xảy ra… thì lại rất khó diễn đạt.”
Cậu ngừng lại, rồi nói tiếp, chậm và rõ:
“Ví dụ như… cảm xúc. Không khí. Những khoảnh khắc vượt ranh giới. Nếu bỏ qua, liệu bản giải trình có còn “đầy đủ” không, thưa cô?”
Một khoảng lặng kéo dài trong phòng.
Cô Huyền siết nhẹ tay, lưng ghế khẽ kêu lên một tiếng rất nhỏ khi cô điều chỉnh tư thế.
“Em đang nói những điều không phù hợp,” cô đáp, ánh mắt sắc lại.
“Đây là buổi làm việc nghiêm túc, không phải nơi để em dùng ngôn từ khiêu khích.”
Vũ cúi đầu, như nhận lỗi, nhưng giọng lại càng nhỏ hơn:
“Em không có ý khiêu khích. Em chỉ… muốn làm đúng yêu cầu của cô.”
Cậu nhìn xuống tờ giấy, rồi bất ngờ đọc lên vài dòng vừa viết – không thô tục, không chi tiết, nhưng đủ để gợi ra những điều khiến người nghe phải hình dung.
Cô Huyền lập tức đứng bật dậy.
“Đủ rồi.”
Giọng cô cao hơn bình thường. “Tôi không cần nghe em đọc.”
Vũ ngẩng lên, ánh mắt thoáng ngạc nhiên – rồi bình thản.
“Em xin lỗi nếu khiến cô khó chịu. Nhưng chính cô đã nói… phải viết rõ ràng.”
Cô Huyền quay đi, bước về phía cửa sổ, tránh ánh nhìn của cậu.
“Em đang cố tình đẩy mọi chuyện đi quá xa.”
“Hay là… em chỉ đang chạm đúng chỗ cô không muốn nghĩ tới?” – Vũ nói rất khẽ, gần như tự hỏi.
Cô Huyền quay phắt lại.
“Em ra ngoài ngay.”
Vũ đứng lên, nhưng không vội rời đi.
“Vậy… cho em xin phép mang bản này về nhà viết lại. Em nghĩ… ở đây, có lẽ không tiện.”
Cô Huyền nhìn cậu rất lâu. Trong ánh mắt ấy có tức giận, có cảnh giác – và cả một thứ dao động mà chính cô cũng không muốn thừa nhận.
“Viết xong thì nộp lại. Và nhớ cho tôi,” cô nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh…
“Đừng thử thách giới hạn của tôi thêm lần nào nữa.”
Vũ gật đầu, quay lưng đi ra cửa.
Ngay trước khi khép cửa, cậu dừng lại nửa giây – đủ để nhận ra hơi thở của cô Huyền phía sau vẫn chưa hoàn toàn ổn định.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Nhà cô hiệu trưởng |
| Tác giả | Giaoviendamduc |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện sex cô giáo |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 27/01/2026 00:48 (GMT+7) |